Tấn Văn Công Lùi Nhường Ba Xá

Thời gian: Chưa rõ

Lịch sử Trung Quốc sau khi Tấn Văn Công lên ngôi, liền chỉnh đốn nội chính, phát triển sản xuất, dần dần xây dựng nước Tấn thành một nước giàu mạnh. Ông cũng muốn làm bá chủ Trung nguyên như Tề Hoàn Công.

Lúc đó, đúng dịp vua Tương Vương nhà Chu phái người tới xin quân cứu viện. Chu Tương Vương có người em khác mẹ là Thái Thúc Đái liên hợp với một số đại thần, mượn quân của nước Địch về toan chiếm ngôi vua. Chu Tương Vương cùng mấy chục đại thần chạy tới nước Trinh rồi hạ chiếu, yêu cầu các nước chư hầu mang quân giúp nhà vua trở về Lạc Ấp, Các nước chư hầu có người đến thăm hỏi thiên tử, có người tiếp tế đồ dùng, nhưng không có ai chịu đưa quân tới đánh nhau với nước Địch.

Có người nói với Chu Tương Vương: “Trong các nước chư hầu hiện nay, chỉ có Tần và Tấn là đủ mạnh để đánh lại được nước  Địch, còn những nước khác thì e rằng không làm được”. Tương Vương liền sai người đến yêu cầu Tấn Văn Công hộ tống mình về nước.

Tấn Vãn Công lập tức phái quân đánh bại nước Địch và giết Thái Thúc Đái cùng bộ hạ, hộ tống thiên tử về kinh thành.

Hai năm sau, con Tông Tương Công là Tông Thành Công lại đến xin cứu viện, nói tướng nước  Sở là Thành Đắc Thần dẫn quân các nước Sở, Trần, Thái, Trịnh, Hứa đến đánh Tống. Các đại thần đều nói với Tấn Văn Công: “Nước Sở xưa nay vẫn ức hiếp các nước chư hầu ở Trung nguyên, chúa công liền giúp  đỡ những nước có khó khăn để xây dựng nghiệp bá. Hiện nay chính là thời cơ để làm việc đó”,

Tấn Văn Công từ lâu cũng biết, muốn làm bá chủ Trung nguyên thì phải đánh bại nước sở. Ông liền tuyển thêm quân, tổ chức làm ba cánh, rầm rộ sang cứu Tông.

Năm 632 trước  Công nguyên, quân Tấn đánh bại hai nước tay sai của Sở  là Tào  và Vệ, bắt sống vua hai nước đó.

Sỏ Thành Vương vốn không muốn đánh nhau với Tấn Văn Công, nên khi nghe Tấn xuất binh, liền cho người truyền lệnh cho Thành Đắc Thần lui quân. Nhưng Thành Đắc Thần cho rằng sớm muộn sẽ chiếm được Tống , không muốn bỏ dỏ Uền phái người về báo cáo với Sở Thành Vương: “Tôi không dám nói là nhất định sẽ đánh thắng, nhưng xin quyết liều một trận sống chết”.

Sở Thành Vương không hài lòng, chỉ trao cho Thành Đắc Thần một số ít quân. Thành Đắc Thần cho người đến nói với quân Tấn, yêu cầu thả vua, Tào và Vệ ra. Tấn Văn Công nói riêng với vua hai nước đó, đồng ý khôi phục ngôi vua cho họ với điều kiện họ phải đoạn giao với Sở. Hai nước Tào, Vệ phải làm theo ý của Tấn.

Untitled

 

Thành Đắc Thần vốn định cứu hai nước đó, không ngờ họ lại tuyệt giao với Sở, thì nổi giận đùng đùng, nói: “Đây đúng là tên giặc Trùng Nhĩ buộc họ làm như vậy”. Liền đốc thúc quân đội đi gấp tỏi phía quân Tấn.

Quân Sở tiến đến, Tấn Văn Công liền hạ lệnh lui quân. Một số tướng nước Tấn không thông, nói: “Thống soái của quân ta là quốc quân, thống  soái của đối phương chỉ là một tướng bày tôi, sao quốc quận phải nhường một tướng bày tôi?”

Hồ Yến giải thích: “Đánh trận thì phải có lý. Lý đúng thì khí thế mối mạnh được. Trước kia, vua sỏ từng giúp chúa công ta. Chúa công ta từng hứa trưóc mặt vua sỏ là nếu hai nước giao chiến thì Tấn sẽ tình nguyện lui nhường ba xá. Việc lui quân hôm nay là để thực hiện lời hứa đó. Nếu chúng ta thất tín với sỏ, thì là thua về lý. Chúng ta đã lui quân mà họ vẫn không chịu thôi, cứ tiến lên ép ta, thì họ sẽ thua về lý, lúc đó chúng ta sẽ giao chiến cũng không muộn”.

Quân Tấn lùi chín mươi dặm, về tới Thành Bộc (nay  ở Tây nam Quyên Thành, tỉnh Sơn Đông) mới dừng lại, bố trí trận thế vững chắc.

Một số tướng Sở thấy quân Tấn lui, muốn ngừng tiến công, nhưng Thành Đắc Thần không chịu, bắt đuổi theo tới Thành Bộc, đối diện với quân Tấn.

Thành Đắc Thần còn cử người hạ chiến thư cho Tấn Văn Công, lời lẽ rất ngạo mạn. Tấn Văn Công cử người trả lời: “Ân huệ của quí quốc, chúng tôi xưa nay không dám quên nên đã lùi nhường đến đây. Nay quí quốc đã không thông cảm, thì chỉ còn cách đọ sức trên chiến trường thôi”.

Cuộc chiến vừa nổ ra, tướng Tấn đã dùng hai lá cờ lớn ra hiệu cho quân lui chạy, Họ còn buộc cành cây vào sau xe chiến làm bụi tung lên mù mịt tỏ ra là hết sức hoảng loạn.

Thành Đắc Thần xưa nay kiêu ngạo không coi quân Tấn ra gì, liền thúc quân đuổi theo. Không ngò quân Tấn mai phục sẵn cánh trung quân tinh nhuệ, xông ra đánh, cắt đứt quân của Thành Đắc Thần làm mấy khúc. Hai cánh quân vờ thua cũng quay lại đánh, làm cho quân sở tan tác.

Tấn Văn Công vội hạ lệnh, cho tướng sĩ chỉ đuổi quân Sở chứ không chém giết. Thành Đắc Thần dẫn tàn quân bại tướng về tới nửa đường, tự thấy hổ thẹn, không biết ăn nói thế nào với sở Thành Vương liền tự sát.

Quân Tấn chiếm được doanh trại quân Sở, tịch thu lương thực,ăn uống trong ba ngày rồi mới ca khúc khải hoàn.

Tin quân Tấn đánh thắng quân Sở truyền tới kinh đô Lạc Ấp. Chu Tương Vương và các đại thần đều cho rằng Tấn Văn Công đã lập công lớn. Chu Tương Vương còn thân tói Tiễn Thổ (nay ở tây nam Nguyên Dương tỉnh Hà Nam) uý lạo quân Tấn. Tấn Vãn Công nhân dịp đó, xây dựng cho vua Chu một tòa cung điện mới  ở Tiễn Thổ, còn mời các chư hầu đến họp, để lập minh ước. Do đó, Tấn Ván Công trở thành bá chủ ở Trung Nguyên.

Gửi bài Góp ý Báo Lỗi

Lượt xem: 280 views

Like & Share để ủng hộ Bienniensu.com


Warning: max(): Array must contain at least one element in /home/dansoorg/bienniensu.com/wp-content/themes/history/template-parts/content-single.php on line 101

Bình luận

Thông tin của bạn sẽ được bảo mật. Bình luận và góp ý để giúp Bienniensu.com ngày tốt hơn