Tôn Sách Chiếm Cứ Quan Đông

Thời gian: Chưa rõ

Trong khi Tào Tháo và Viên Thiệu tranh giành kịch liệt ở miền Bắc thì ở miền Nam, một thế lực cát cứ dần dần lớn mạnh. Đó là anh em Tôn Sách, Tôn Quyền ở Giang Đông (nay là vùng Giang Nam, ở hạ du Trường Giang).

Cha của Tôn Sách là Tôn Kiên, nguyên là thái thú Trường Sa, vốn là bộ hạ của Viên Thuật. Sau khi Tôn Kiên mất, Tôn Sách đem quân theo Viên Thuật. Viên thuật thấy Tôn Sách là một thiếu niên anh tuấn, rất yêu quí, nói vói mọi người: “Nếu ta có được một con trai như Tôn lang thì chết cũng yên tâm”.

Tuy nói như vậy nhưng Viên Thuật cũng không trọng dụng Tôn Sách. Tôn Sách muốn được làm thái thú quận nhưng Viên Thuật không cho. Cậu của Tôn Sách là Ngô Cảnh làm thái thú Đan Dương (nay là Tuyên Thành, An Huy) bị thứ sử Dương Châu là Lưu Do đuổi đi. Tôn Sách xin Viên Thuật cho đến Giang Đông giúp cậu đánh Lưu Do. Viên Thuật vốn có mâu thuẫn vói Lưu Do, liền cấp cho Tôn Sách hơn một ngàn binh mã.

Tôn Sách dẫn quân về phía nam, dọc đường có nhiều người xin đi theo. Tôn Sách có người bạn thân từ nhỏ là Chu Du, cũng mang người ngựa đến hội họp, vì vậy lực lượng dần lớn mạnh lên.

Tôn Sách chiến đấu dũng cảm, quân đội lại có kỷ luật nghiêm minh, nên được dân chúng ủng hộ. Do đó, sau khi vượt sông không những nhanh chóng đánh bại được Lưu Do, giành lại được Đan Dương, mà còn chiếm được quận Ngô và quận Cối Kề. Như vậy, một vùng rộng lớn gồm tám quận Giang Đông đã bị Tôn Sách chiếm lĩnh.

Tôn Sách chiếm được Giang Đông, còn có hoài bão muốn phát triển lên phía Bắc. Nhân dịp Tào Tháo và Viên Thiệu đang kìm chân nhau ỏ Quan Độ, Sách chuẩn bị đánh úp Hứa Đô để cướp lấy Hán Hiến Đế. Nhưng đang lúc điều binh khiển tướng, chuẩn bị lương thảo thì xuất hiện một sự kiện bất ngờ.

Số là khi đánh chiếm quận Ngô, Tôn Sách giết thái thú ở đó là Hứa Công, các môn khách của Hứa Công quyết báo thù cho chủ. Có lần, nhân dịp Tôn Sách lên núi đi săn, họ phục sẵn trong rừng cây bắn lén ra, một phát tên trúng vào mắt Tôn Sách.

Tôn Sách bị trọng thương, mỗi thầy thuốc điều trị, chẳng những không khỏi mà bệnh tình ngày càng nặng. Biết mình không sống nổi, Tôn Sách gọi các bộ hạ đến dặn dò: “Hiện nay, chúng ta đã có đất và có quân, có thể đọ sức với người khác. Mong các ông hết lòng giúp đỡ em ta là Tôn Quyền”.

Tôn Quyền năm đó mười chín tuổi, tuy còn trẻ nhưng vốn thích kết giao bè bạn, quí trọng nhân tài nên đã có tiếng tăm trong giới danh sĩ Giang Đông. Tôn Sách gọi Tôn Quyền tới, trao lại ấn thụ và nói: “Hai anh em ta, nếu xét về tài năng xông pha trận mạc thì em không bằng anh; nhưng xét về mặt xem xét người hiền tài, trọng dụng người có công thì anh không bằng em. Mong em từ nay gắng sức giữ gìn lấy cơ nghiệp ở Giang Đông”. Nói xong. Tôn Sách trút hơi thở cuối cùng.

Untitled

Tôn Quyền gục trên giường khóc lóc thảm thiết. Trương Chiêu khuyên ông nếu thay ngay sang quan phục, lên ngựa đi thị sát ba quân và mau chóng phái người tới Ba Khâu (nay là Nhạc Dương, Hồ Nam) báo cho Chu Du biết. Chu Du vội đem quân đi suốt đêm về Ngô Trung cùng với Trương Chiêu giúp đỡ Tôn Quyền trong mọi việc.

Lúc đó, nói chung sáu quận ở Giang Đông tuy đã bị Tôn Sách chiếm, nhưng những nơi xa trung tâm vẫn còn những thế lực chưa chịu phục tùng mệnh lệnh, có người còn chờ xem tình thế ra sao để quyết định thái độ. May nhờ Chu Du, Trương Chiêu đồng tâm hiệp lực phò tá Tôn Quyền, nên cục diện mới dần dần ổn định.

Tôn Quyền nhớ lời anh dặn, chú trọng chiêu mộ nhân tài. Chu Du giới thiệu với Tôn Quyền: “Tiểu tướng có người bạn là Lỗ Túc, là người rất có kiến thức, xin tướng quân cho mời đến giúp, ông ta nhất định sẽ có ích cho tướng quân”.

Tôn Quyền liền cử ngay người mời Lỗ Túc đến. Hai người gặp nhau, chuyện trò rất tương đắc. Có lần Tôn Quyền tiếp kiến tân khách, khi tiễn mọi người ra về còn lưu Lỗ Túc lại để tiếp tục đàm luận.

Tôn Quyền nói: “Nay nhà Hán suy vi, thiên hạ loạn lạc, tôi muốn kế thừa sự nghiệp của cha anh, phù trợ thiên tử nhà Hán, lập nên công nghiệp như Tề Hoàn Công, Tấn Văn Công xưa kia, tiên sinh thấy thế nào?”

Lỗ Túc nói: “Kẻ bất tài này đã nghiên cứu kỹ đại thế trong thiên hạ. Nhà Hán không còn hứng khởi được nữa. Thế lực Tào Tháo đã rất lớn mạnh, không thể trừ được hắn ngay. Tôi trộm suy nghĩ thay cho tướng quân: Ta hãy nên giữ vững mảnh đất Giang Đông này để chờ đợi thời cơ. Hiện Tào Tháo còn đang bận đối phó với các thế lực ở miền Bắc, chưa chú ý đến ta. Ta nên nhân cơ hội này đem quân đánh Lưu Biểu, chiếm lấy Kinh Châu, sau đó sẽ bình định thiên hạ. Như thế, có thể sánh với sự nghiệp của Hán Cao Tổ.

Nghe Lỗ Túc phân tích, Tôn Quyền thấy sáng hẳn ra, nhưng ngoài miệng còn nói giọng khiêm tốn: “Lời tiên sinh dạy bảo khiến Quyền này xiết bao cảm kích, nhưng nghĩ mình tài sơ đức mỏng, sao dám có cao vọng như thế!”

Thấy Tôn Quyền tôn trọng nhân tài nên khắp miền Giang Đông, nhiều danh sĩ tìm đến, văn thần vũ tướng dưới trướng ngày càng đông đảo, quang cảnh ngày càng hưng vượng.

Tào Tháo nghe tin Tôn Quyền kế thừa địa vị của Tôn Sách, để mua chuộc Tôn Quyền, liền lấy danh nghĩa vua Hiến Đế, phong Tôn Quyền làm Chinh Lỗ tướng quân, kiêm thái thú Cối Kê. Từ đó về sau, trên thực tế, Tôn Quyền đã xây dựng một chính quyền cát cứ ở Giang Đông.

Bình luận

Thông tin của bạn sẽ được bảo mật. Bình luận và góp ý để giúp Bienniensu.com ngày tốt hơn