Trận Đại Chiến Hào Sơn

Thời gian: Chưa rõ

Tin đại quân Tần định đi đánh úp Trịnh trở về, đã được Tấn dò biết. Tiên Chẩn, đại tướng của Tấn cho rằng đây là cơ hội tốt để đánh Tần, liền khuyên Tần Tương Công (mới lên ngôi sau khi Tấn Văn Công mất) tổ chức đánh chặn ở Hào Sơn (nay ở phía bắc huyện Lạc Ninh, Hà Nam).

Tấn Tương Công tự dẫn đại quân đến Hào Sơn. Hào Sơn là nơi có địa hình rất hiểm yếu, Tấn đã bố trí trận địa dày đặc như thiên la địa võng để chờ đợi quân Tần. Bọn Mạnh Minh Thị rút về đến Hào Sơn liền gặp mai phục, bị quân Tấn bao vây, trùng trùng lớp lớp, tiến lui đều khó khăn. Quân Tần người thì chết, người thì đầu hàng. Ba viên đại tướng Mạnh Minh Thị, Tây Khất Truật và Bạch Ất Bính đều bị bắt sống.

Tấn Tương Công thắng trận về triều. Mẹ ông là Văn Doanh vốn là người nước Tần, không muốn gây thù oán với Tần liền khuyên Tấn Tương Công: “Nước Tần và nước Tấn vốn là thân thích, xưa nay vẫn giúp đỡ lẫn nhau. Bọn Mạnh Minh Thị vì muốn lập công nên làm tổn thương hoà khí giữa hai nước. Nếu ta giết ba người đó, thì mối thù giữa hai nước càng ngày càng sâu, chi bằng ta thả họ ra để vua Tần trừng trị hộ”.

Tấn Tương Công nghe mẹ nói có lý, liền ra lệnh thả họ ra.

Đại tướng Tiên Chẩn nghe tin ba người được tha, vội đến gặp Tấn Tương Công, nói: “Các tướng sĩ xông pha nguy hiểm, không phải dễ dàng mới bắt được họ, sao nhà vua lại tha một cách dễ dãi thế?. Vừa nói, vừa tỏ thái độ hết sức tức giận.

Tấn Tương Công hơi có ý hối, liền cử tướng Dương Xử Phụ đem một số người ngựa đuổi theo.

Bọn Mạnh Minh Thị được tha, vội vã đi thật nhanh. Đến bờ sông Hoàng Hà, đã thấy có quân Tấn đuổi phía sau. Trong lúc nguy cấp, may thấy có một chiếc thuyền nhỏ, liền nhảy xuống.

Khi Dương Xử Phụ đuổi tới thì thuyền đã rời bến. Dương Xừ Phụ lớn tiếng gọi; “Xin các vị quay lại! Chúa công tôi quên không chuẩn bị xe ngựa cho các vị, phái tới đem tới mấy con ngựa tốt, xin các vị nhận cho”.

Mạnh Minh Thị khi nào bị mắc lừa. Anh ta đứng trên thuyền ngỏ lời cảm tạ, nói: “Nhờ quốc quân tha tội đã là may lắm rồi, chúng tôi đâu dám nhận tặng phẩm nữa. Nếu chúng tôi trở về và vẫn bảo toàn được tính mạng thì ba năm sau, sẽ xin sang báo đáp quí quốc”.

Dương Xử Phụ còn định nói nữa, thì thuyền đã được chèo vun vút, đi rất xa. Dương Xử Phụ đành trở về, báo cáo lại lời lẽ của Mạnh Minh Thị cho Tấn Tương Công. Tân Tương Công hối tiếc nhưng không làm gì được nữa.

Untitled

Bọn Mạnh Minh Thị về tới nước Tần, Tẩn Mục Công nghe tin toàn quân đã bị tiêu diệt liền mặc quần áo tang, thân ra ngoài thành đồ họ.

Bọn Mạnh Minh Thị quì dưới đất chịu tội. Mục Công nói: “Đó là lỗi của ta, ta đã không nghe lời khuyên của cha các ngươi, khiến các ngươi thua trận, còn trách gì các ngươi nữa? vả lại , ta cũng không vì các ngươi có lỗi mà xoá sạch công lao trước kia của các ngươi”.

Ba người cảm kích rơi nước mắt. Từ đó về sau, ra sức tập luyện quân mã để báo thù cho nước Tần.

Nãm 625 trước Công nguyên, Mạnh Minh Thị xin Tần Mục Công phát binh để báo thù trận Hào Sơn. Tần Mục Công đồng ý. Ba viên đại tướng do Mạnh Minh Thị dẫn đầu, đem theo bốn trăm cỗ xe chiến đánh tối nước Tấn. Không ngờ, Tấn Tương Công đã phòng bị, bọn Mạnh Minh Thị lại thua trận.

Tần Mục Công vẫn không trị tội họ. Nhưng Mạnh Minh Thị rất áy náy, cảm thấy mình mang một món nợ lớn với quốc gia. Ông mang hết tài sản và bổng lộc của mình chia cho các gia đình tướng sĩ tử trận. Đồng thời chan hoà, cùng chịu cực khổ với binh sĩ, cũng ăn lương khô, rễ cũ, hàng ngày luyện tập binh mã, quyết tâm báo thù trả hận.

Mùa đông năm đó, nước Tấn liên minh với Tống, Trần, Trịnh, đánh tới biên giới nước Tần. Mạnh Minh Thị dặn dò tướng sĩ chỉ giữ thành, không được giao chiến với quân Tấn. Kết quả là quân Tấn lại chiếm được hai thành.

Thế là, nước Tần có người nói xấu Mạnh Minh Thị, cho ông -là nhát gan. Một số nước nhỏ và Tẳy Nhung thấy quân Tần thua liển ba trận, liền đua nhau ròi bỏ nước Tần, không chịu sự quản lý nữa.

Vào mùa hè năm 624 trước Công nguyên, tức là ba năm sau trận Hào Sơn, Mạnh Minh Thị chuẩn bị đầy đủ, chọn quân tinh nhuệ trong hước điều động năm trăm xe chiến. Tần Mục Công bỏ ra nhiều lương thực vải vóc, cấp phát cho gia đình tướng sĩ. Tinh thần quân lính lên cao, sẵn sàng xuất phát.

Khi đại quân vượt Hoàng Hà, Mạnh Minh Thị nói với quân sĩ: “Chúng ta ra quân lần này, chỉ tiến chứ không lùi. Ta muôn đốt hết thuyền bè đi, các ngươi thấy thế nào?”. Mọi ngưòi đều nói: “Đốt đi thôi! Thắng thì không sợ gì không có thuyền trở về. Thua thì không về nữa”. Quân lính đã ôm mối thù hận tích lũy mấy năm nay, nhất tề xuất phát, chỉ trong mấy ngày, đã chiếm lại được hai thành bị mất trước kia, sau đó còn đánh chiếm được mấy tòa thành lớn nữa của nước Tấn.

Nước Tấn lúc đó thấy thế tiến công của Tần là ghê gớm, từ trên xuống dưới đều sợ hãi. Tấn Tương Công bàn bạc vối các đại thần, rồi hạ lệnh: chỉ cô” thủ để giữ vững thành trì, khỏng được phép giao chiến với quân Tần. Quân Tần vì vậy tự do đi lại trên đất Tấn, không có người Tấn nào dám ra chống lại.

Có người nói với Tần Mục Công: “Nước Tấn đã chịu thua, Họ không dám ra giao chiến. Chúa công nên đến Hào Sơn chôn cất thi thể cùa tướng sĩ, coi như đã rửa được mốỉ nhục trưổc kia”.

Tần Mục Công liền dẫn đại quân đến Hào Sơn, thu nhặt xương cốt của tướng sĩ ba năm trước, chôn tại sườn núi. Tần Mục Cóng cùng với bọn Mạnh Minh Thị tiến hành tế lễ long trọng, rồi rút quân về nước.

Những nước nhỏ ở phía tây cùng bộ lạc Tây Nhung, nghe tin quân Tần đánh bại được bá chủ Trung nguyên là nước Tấn, liền tranh nhau đến tiến công Tần. Từ đó, nước Tần trở thành bá chủ ở phía Tây.

Bình luận

Thông tin của bạn sẽ được bảo mật. Bình luận và góp ý để giúp Bienniensu.com ngày tốt hơn