Viêm Lạc Dương Lệnh Cứng Cổ

Lịch sử Trung Quốc ghi chép lại sau khi Hán Quang Vũ Đế trấn áp xong hai đội quân khởi nghĩa nông dân lớn là Lục Lâm, Xích Mi, lại tiến hành trấn áp hai thế lực cát cứ lớn ở Lũng Hữu và Thục, thống nhất lại Trung Quốc, Hán Quang Vũ Đế đóng đô ở Lạc Dương. Để phân biệt với triều Hán do Lưu Bang sáng lập đóng đô ở Trường An gọi là Tây Hán, lịch sử gọi vương triều này là Đông Hán hoặc Hậu Hán.

Sau khi lập vương triều Đông Hán,Hán Quang Vũ biết rằng dân chúng rất chán ghét các cuộc chiến tranh giành giật đất đai giữa các địa chủ cường hào các địa phương, vì vậy ông đã vận dụng chính sách vỗ về dân chúng như giảm nhẹ tô thuế, giải phóng nô tì, giảm bớt quan lại và mấy lần hạ lệnh đại xá thiên hạ. Do đó, đầu thời Đông Hán, kinh tế được khôi phục và phát triển.

Quang Vũ Đế biết rằng chinh phục thiên hạ cần dựa vào vũ lực, nhưng cai trị thiên hạ lại phải dựa vào pháp luật. Nhưng pháp luật chỉ có hiệu lực với dân chúng, còn đối với hoàng thân quốc thích thì vẫn không phát huy được tác dụng. Thí dụ Quang Vũ Đế có người chị cả là Hồ Dương Công chúa, thường cậy thế có em là hoàng đế để làm mọi chuyện ngang ngược. Ngay đến bọn tay sai của bà cũng không coi pháp luật của triều đình ra gì.

Quan lệnh Lạc Dương Đổng Tuyên là một người cứng cỏi. Ông cho rằng hoàng thân quốc thích mà phạm pháp thì cũng phải chịu tội như mọi người.

Hồ Dương Công chúa có một tên gia nô cậy thế hành hung, giết người. Hung thủ trốn trong phù Công chúa. Đổng Tuyên không thể vào khám xét trong phủ Công chúa, nên ông cử người hàng ngày chờ ngoài cổng phủ để đón bắt.

Một hôm, Hồ Dương Công chúa ngồi xe đi ra ngoài, có tên hung thủ đó đi cùng. Đổng Tuyên đưdc tin liền dẫn nha dịch tối ngăn xe Công chúa lại.

Hồ Dương công chúa cho rằng ông đã xúc phạm tới mình, liền sầm mặt mắng: “Tên Lạc Dương lệnh này to gan thật! Dám ngăn trở xe của ta sao?”

Đổng Tuyên không hề sợ hãi, rút bảo kiếm ra vạch ngang dưới đất, thẳng thắn quở trách Hồ Dương Công chúa dung túng gia nô phạm pháp giết người. Ông không đếm xỉa đến sự ngăn cản của công chúa, sai nha dịch bắt ngay hung thủ, xử tử tại chỗ.

Hành động đó khiến Hồ Dương Công chúa tức uất người. Bà vào cung, khóc lóc kể với Quang Vũ Đế việc Đổng Tuyên ức hiếp mình.

Quang Vũ Đế nổi giận, lập tức cho gọi Đổng Tuyên vào cung, ra lệnh cho nội thị đánh Đổng Tuyên trước mặt Hồ Dương Công chúa để bà hả giận.

Untitled

 

Đổng Tuyên nói. “Xin bệ hạ khoan hãy đánh hạ thần, để hạ thần nói xong, sẽ xin tình nguyện được chết.”

Han Quang Vũ Đế nổi giận đùng đùng, noi; “Ngươi còn có gì để nói nữa ”

Đổng Tuyên nói: “Bệ hạ là một hoàng đế trung hưng, cần phải tôn trọng pháp lệnh do chính hoàng đế ban ra. Nay bệ hạ lại để công chúa dung túng nô bộc giết người, thì làm sao cai trị thiên hạ được? Bệ hạ không cần phải đánh. Thần xin tự sát trước mặt bệ hạ.”

Nói xong ông đứng dậy lao đầu vào cột.

Hán Quang Vũ Đế vội bảo nội thị giữ ông lại, thì Đổng Tuyên đã toạc đầu, máu chảy đầm đìa.

Hán Quang Vũ Đế thấy Đổng Tuyên nói đúng, và tự thấy đáng ra không nên trách phạt ông. Nhưng để giữ thể diện cho Hồ Dương công chúa. Quang Vũ yêu cầu ông dập đầu lậy xin lỗi công chúa.

Đổng Tuyên thà chết chứ nhất định không chịu khấu đầu. Nội thị ấn đầu ông xuống đất, ông chống hai tay, vươn cô lên, cố sức không để đầu chạm đất.

Nội thị biết Quang Vũ Đế cũng không muốn trị tội ông, nhưng để mở lối thoát cho Quang Vũ Đế, liên nói lớn: “Muôn tâu bệ hạ, cổ Đổng Tuyên rất cứng, không sao ấn đầu xuống được”.

Quang Vũ Đế đành cưồí, ra lệnh: “Dẫn anh chàng cứng cổ này ra ngoài!”

Hồ Dương công chúa thấy Quang Vũ Đế tha Đổng Tuyên thì rất tức giận, nói: “Khi bệ hạ còn là bình dân, còn đám lưu giữ những tội nhân phạm tử tội trốn trong nhà mình, không cho quan lại vào khám xét. Nay đã làm thiên tử tại sao lại không trừng trị được một tên quan nhỏ như Lạc Dương lệnh?”

Hán Quang Vũ Đế nói: “Chính vì bây giờ em đã là thiên tử nên không thể hành động như lúc còn là bình dân nữa.”

Cuối cùng Quang Vũ Đế không những không trị tội Đổng Tuyên, mà còn thưởng cho ông ba mươi vạn đồng tiền vì đã chấp hành pháp luật nghiêm minh. Đổng Tuyên về đến dinh quan, liền đem toàn bộ số tiền đó chia cho cấp dưới.

Sau đó, Đổng Tuyên tiếp tục trừng trị các hành động phi pháp của bọn hào môn quí tộc. Các thổ hào ở Lạc Dương nghe đến tên Đổng Tuyên là sợ phát run. Người đời gọi ông là “ngoạ hổ” (con hổ nằm).

Khi đó những quan cai trị giữ nghiêm pháp luật, ngoài Đổng Tuyên, còn có nhiều người khác, điển hình là một viên quan nhỏ giữ cổng thành Lạc Dương, tên là Chất Uẩn.

Có lần, Hán Quang Vũ Đế mang theo một số người ra ngoài thành Lạc Dương đi săn. Khi trở về, trời đã tối. Xa giá hoàng đế về tới cửa đông thì cổng thành đã đóng.

Quan thị vệ tuỳ tòng gọi người giữ thành mở cổng, nhưng Chất uẩn cự tuyệt. Hán Quang Vũ Đế đích thân tới cửa thành gọi bảo Chất uẩn mở cửa. Không ngờ, Chất Uẩn trả lời: “Ban đêm nhìn không rõ, không thể tuỳ tiện mở cổng.”

Hán Quang Vũ Đế không biết làm thế nào, đành vòng xe sang cổng khác, vào thành.

Hôm sau Hán Quang Vũ Đế đang định gọi Chất uẩn vào trách mắng thì không ngờ đã nhận được sớ tấu của Chất Uẩn dâng lên, sở tấu viết: “Bệ hạ đi săn vào vùng rừng núi xa xôi, ban ngày còn chưa đủ, mãi tới đêm khuya mới về. Cứ như vậy, thì làm sao giải quyết được quốc gia đại sự?”

Hán Quang Vũ Đế xem sớ tấu, liền thưởng cho Chất Uẩn một trăm tấm vải và giáng chức viên quan đã mở cổng cho vào.

 

Leave a Reply

Hãy là người đầu tiên bình luận!

avatar
  Subscribe  
Notify of