Yến Tiệc ở Hồng Môn

Lịch sử Trung Quốc ghi chép lại sau khi tiếp nhận sự đầu hàng của Chương Hàm Hạng Vũ muốn nhân dịp nước Tần hỗn loạn, đem quân vào Hàm Dương.

Đại quân đến Tân An (nay là Tân An, Hà Nam), số quân Tần đầu hàng bàn bạc với nhau: gia đình chúng ta ở Quan Trung, bây giờ đánh vào đó, người bị tai nạn lại chính là gia đình chúng ta. Nếu đánh vào không được, quân Sở lại đem chúng ta sang phía Đông, gia đình chúng ta sẽ bị triều Tần giết hết. Làm thế nào bây giờ?”

Các bộ tướng nghe thấy lời bàn bạc đó, liền báo với Hạng Vũ. Hạng Vũ sợ không quản lý được, liền nảy ra ý định tàn sát, trừ Chương Hàm và hai hàng tướng ra, còn chỉ trong một đêm, đem chôn sống hết hơn hai mươi vạn quân Tần. Từ đó về sau, Hạng Vũ nổi tiếng là người tàn bạo.

Đại quân của Hạng Vũ đến cửa Hàm Cốc, thấy trên cửa quan có quân đóng giữ, không cho tiến vào. Tướng sĩ giữ cửa qua;i nói: “Chúng tôi vâng lệnh Bái Công, bất kỳ đội quân  nào, cũng không cho vào”.

Hạng Vũ bừng bừng nổi giận, hạ lệnh cho tướng sĩ đánh mạnh vào Hàm Cốc Quan. Binh lực của Lưu Bang ít, nên chẳng mấy lúc, Hạng Vũ đã đánh vào cửa quan, sau đó tiếp tục tiến lên, đến thẳng Tân Phong, Hồng Môn (nay ở Đông bắc Lâm Đồng, Thiểm Tây) rồi đóng quân lại.

Thủ hạ của Lưu Bang có một viên quan tên là Tào Vô Thương, muốn đi theo Hạng Vũ, liền phái người đến mật cáo với Hạng Vũ: “Lần này Bái Công vào Hàm Dương là muốn làm vương ở đó”.

Hạng Vũ nghe tin, nổi giận chửi rủa tàn tệ.

Mưu sĩ Phạm Tăng nói với Hạng Vũ: “Lần này Lưu Bang vào Hàm Dương, không tham lấy của cải và gái đẹp, tỏ rằng ông ta có mưu đồ lớn. Bây giờ không tiêu diệt đi thì hậu hoạn sẽ vô cùng”.

Hạng Vũ hạ quyết tâm tiêu diệt binh lực của Lưu Bang. Lúc đó, quân của Hạng Vũ có bốn mươi vạn, đóng tại Hồng Môn, quân của Lưu Bang có mười vạn, đóng tại Bá Thượng. Hai bên đóng cách nhau bốn mươi dặm, lực lượng lại rất chênh lệch, nên Lưu Bang ở vào tình thế rất nguy hiểm.

Chú của Hạng Vũ là Hạng Bá, vốn là bạn cũ của Trương Lương đã từng chịu ơn cứu mạng của Trương Lương. Ông ta sợ nếu hai bên đánh nhau thì Trương Lương sẽ bị nguy hiểm, liền phóng ngựa suốt đêm tới Bá Thượng gặp Trương Lương, khuyên Trương Lương nên trốn đi.

Trương Lương không chịu rời bỏ Lưu Bang, và nói cho Lưu Bang biết tình hình đó.

Lưu Bang liền cùng Trương Lương đến gặp Hạng Bá, ra sức biện bạch là bản thân không hề có ý chống Hạng Vũ, xin Hạng Bá nói giúp với Hạng Vũ.

Hạng Bá nhận lời và dặn Lưu Bang nên thân đem lễ vật tới chào Hạng Vũ.

Sáng hôm sau, Lưu Bang dẫn Trương Lương, Phàn Khoái và hơn một trăm tuỳ tùng, đến Hồng Môn bái kiến Hạng Vũ. Lưu Bang nói: “Tôi cùng với tướng quân đồng tâm hiệp lực đánh quân Tần, tướng quân ở phía bắc sông, tôi ở phía nam sông (Hoàng Hà). Bản thân tôi cũng không ngờ lại vào được cửa quan trước. Hôm nay gặp tướng quân ở đây, thật là một việc vui mừng. Ngờ đâu lại có người gièm pha trước mặt tướng quân khiến tướng quân giận dữ. Thật là một điểu đại bất hạnh.” Hạng Vũ thấy Lưu Bang ăn nói nhún nhường, liền tiêu tan cơn giận, thực thà nói: “Đó chính là do Tào Vô Thương, bộ hạ của ông nói ra. Nếu không, ta làm sao biết được”.

Hôm đó, Hạng Vũ giữ Lưu Bang ở lại quân doanh dự tiệc, mời Phạm Tăng, Hạng Bá, Trương Lương cùng dự.

Trong tiệc rượu, mấy lần Phạm Tăng đưa mắt ra hiệu cho Hạng Vũ và nâng ngọc quyết đeo bên mình lên, tỏ ý yêu cầu Hạng Vũ hạ quyết tâm thừa cơ giết Ngay Lưu Bang. Nhưng Hạng Vũ cố ý làm ra vẻ không nhìn thấy.

Phạm Tăng thấy Hạng Vũ không nỡ hạ thủ, liền lấy cớ đi ra ngoài tìm người anh em họ của Hạng Vũ là Hạng Trang nói: “Đại vương của chúng ta (chỉ Hạng Vũ) mềm yếu quá. Anh hãy vào chúc rượu, rồi lựa dịp, đâm  chết Lưu Bang đi cho xong”.

Untitled

Hạng Trang vào chúc rượu, rồi nói: “Trong quân không có gì giải trí. Tôi xin múa kiếm giúp vui”. Nói xong rút kiếm ra múa, mỗi lúc tiến dần tới trước Lưu Bang.

Hạng Bá thấy dụng ý của Hạng Trang là muốn giết Lưu Bang, liền nói: “Để ta cùng múa đôi cho vui”. Rồi ông ta cũng rút kiếm ra múa, vừa múa vừa lấy thân mình ra che đỡ cho Lưu Bang, khiến Hạng Trang không thể tới gần được.

Trương Lương thấy tình hình căng thẳng, liền xin phép đi ra ngoài, tìm Phàn Khoái đang đứng ngoài cửa chính. Phàn Khoái vội hỏi: “Có việc gì vậy?” Trương Lương nói: “Tình thế rất nguy cấp, hiện Hạng Trang đang múa kiếm, có ý muốn hạ thủ Bái Công”.

Phàn Khoái nhảy lên nói: “Đã thế thì cùng chết!” Rồi tay phải cầm kiếm, tay trái cầm thuẫn, xông vào quân doanh. Vệ sĩ muốn ngăn lại, Phàn Khoái cầm thuẫn gạt mạnh, làm vệ sĩ ngã quay ra đất. Ông ta vạch màn trướng, xông thẳng vào, giận dữ nhìn Hạng Vũ, đầu tóc dựng ngược, hai mắt trợn trừng, tưởng như nứt cả kẽ mắt.

Hạng Vũ giật mình, chống kiếm hỏi: “Kẻ nào đó? Đến đây làm gì?”

Trương Lương đã cùng vào, trả lời thay: “Thưa đại vương, đây là người đánh Xe cho Bái Công, tên là Phàn Khoái”.

Hạng Vũ nói: “Đúng là một tráng sĩ!” Rồi gọi tuỳ tòng mang đến cho Phàn Khoái một bát rượu và một đùi lợn.

Phàn Khoái vừa uống rượu vừa giận dữ nói: “Lúc trước, Hoài Vương có giao hẹn với tướng sĩ là ai vào cửa quan trước, người đó sẽ được phong vương. Nay Bái Công vào trước, đã không lên làm vương, lại niêm phong kho tàng, đóng cửa cung điện, đem quân đóng ở Bá Thượng, ngày ngày mong chờ tướng quân đến. Công lao to lớn như thế, đã không được khen thưởng gì, mà tướng quân lại còn muốn giết ông ta. Đó là tướng quân lại muốn đi theo con đường cũ của Tần Vương, tôi trộm lấy làm lo thay cho tướng quân”.

Hạng Vũ nghe nói, không trả lời được, chỉ nói: “Ngồi xuống đi!” Phàn Khoái liền ngồi xuống cạnh Trương Lương.

Một lát sau, Lưu Bang đứng dậy đi tiểu, Trương Lương và Phàn Khoái cùng theo ra. Lưu Bang trao lễ vật cho Trương Lương để dâng lên Hạng Vũ, nhờ Trương Lương từ biệt giúp với Hạng Vũ, còn mình cùng Phàn Khoái theo đường tắt chạy về Bá Thượng.

Lưu Bang đi một lúc lâu, Trương Lương mới trở vào, nói với Hạng Vũ: “Lưu Bang tửu lượng kém, đã uống quá say nên xin phép về trước, có sai tôi dâng lên một đôi bạch bích tặng tướng quân và một đôi ngọc đẩu tặng á phụ (chỉ Phạm Tăng)

Hạng Vũ nhận bạch bích, để cạnh chỗ ngồi, còn Phạm Tăng thì đùng đùng nổi giận, quăng ngọc đẩu xuống đất, rút kiếm băm vằm tan nát, nói: “Hầy! đúng là thằng trẻ con (chỉ Hạng Vũ). Chẳng có cách nào bày mưu kế cho được. Sau này, người giành được thiên hạ, nhất định sẽ là Lưu Bang, chúng ta chỉ có việc chờ bị bắt làm tù binh thôi”.

Cuộc yến tiệc dày công sắp đặt, đã kết thúc một cách không kèn không trống như vậy đó.

 

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of