Các thành bang Sumer tồn tại khoảng từ thiên niên kỷ IV đến đầu thiên niên kỷ II TCN tại miền nam Lưỡng Hà (nay thuộc Iraq). Mỗi thành bang là một quốc gia độc lập với vua, thần bảo trợ, quân đội và hệ thống kinh tế riêng.

Naram-Sin (2254–2218 TCN) là cháu nội của Sargon Đại đế và là một trong những vị vua hùng mạnh nhất của Đế chế Akkad ở Lưỡng Hà cổ đại. Là vị vua đầu tiên chính thức được thần thánh hóa khi còn sống.
Akkad (còn gọi là Agade) là thủ đô của Đế chế Akkad do Sargon Đại đế thành lập vào khoảng thế kỷ XXIV TCN tại Lưỡng Hà. Đây được xem là trung tâm chính trị và hành chính của nhà nước “đế quốc” đầu tiên được biết đến trong lịch sử.
Lugalzagesi là vua của thành bang Umma (khoảng thế kỷ 24 TCN) và sau đó chiếm được Uruk, lập nên một vương quyền thống trị hầu hết vùng Sumer.
Xerxes I (486–465 TCN) là một trong những vị vua nổi tiếng nhất của Đế chế Ba Tư Achaemenid. Ông được biết đến nhiều nhất vì cuộc xâm lược Hy Lạp quy mô khổng lồ.
Darius I (522–486 TCN), hay Darius Đại đế là vị vua thứ ba của Đế chế Achaemenid Ba Tư. Ông đã biến Ba Tư từ một đế chế mới nổi thành siêu cường đầu tiên nối liền ba châu lục.
Cambyses II (530–522 TCN) là vị vua thứ hai của Đế chế Achaemenid, con trai và người kế vị của Cyrus Đại đế. Ông nổi tiếng nhất với cuộc chinh phục Ai Cập năm 525 TCN.
Cyrus II của Ba Tư (600–530 TCN), thường gọi là Cyrus Đại đế, là người sáng lập Đế chế Achaemenid – đế quốc Ba Tư đầu tiên và cũng là siêu cường lớn nhất thế giới thời bấy giờ.
Cyaxares (625–585 TCN) là vua của Vương quốc Media ở Iran cổ đại. Ông nổi tiếng vì đã cải tổ quân đội, đánh bại người Scythia, liên minh với Babylon để tiêu diệt Đế quốc Assyria.
Deioces (Dayukku) là vị vua đầu tiên của người Media, trị vì khoảng thế kỷ VII TCN. Ông nổi tiếng vì thống nhất các bộ lạc Media, thiết lập chế độ quân chủ tập trung và xây dựng thủ đô Ecbatana.