Tề Hoàn Công Chín Lần Họp Chư Hầu

Tề Hoàn Công tuy thua trận Trường Thược, nhưng vẫn không bị ảnh hưởng đến địa vị bá chủ sau này. Hơn mười năm sau, nước Yên (đô thành là Bắc Kinh hiện nay) phái sứ giả đến xin quân cứu viện để chống lại Sơn Nhung. Tề Hoàn Công liền quyết định đem đại quân đi cứu nước Yên.

Năm 663 trước Công nguyên, đại quân Tề kéo đến nước Yên thì quân Sơn Nhung đã cướp tài sản, bắt một số dân và rút đi rồi.

Quân Tề hợp với quân Yên, đuổi theo về phía Bắc. Không ngờ, họ bị quân địch lừa vào một vùng rộng, tìm không thấy đường về.

Cuối cùng Quản Trọng nghĩ ra một mẹo, là dùng mấy con ngựa ở địa phương, cho đi trước, quả nhiên chúng dẫn được đại quân tìm ra đường cũ.

Sau khi Tề Hoàn Công giúp nước Yên đánh đuổi Sơn Nhung, lại giúp nước Hình đánh đuổi bộ lạc Địch và xây dựng lại thành trì. Tiếp đó, khi bộ lạc Địch xâm phạm nước Vệ, Tề Hoàn Công lại giúp Vệ xây dựng kinh đô mới ở bờ nam Hoàng Hà. Vì những việc làm đó, uy tín của Tề Hoàn Công ngày càng lên cao.

Chỉ có nước Sở ở phương nam (đô thành ở Tây bắc Giang Lăng, Hồ Bắc hiện nay) không những không phục nước Tề, mà ngược lại, muốn cùng Tề tranh hơn kém.

Nước Sở ở phương nam Trung Quốc, xưa nay vốn không lai vãng tới các nước ở Trung Nguyên. Lúc đó, các nước Trung Nguyên coi nước sỏ là “man di”. Nhưng sở khai khẩn đất đai phương nam, dần dần thu phục được các bộ lạc lân cận và trở thành một nước lớn. về sau, vua Sở xưng vương, không coi thiên tử nhà Chu ra gì.

Năm 656 trước Công nguyên, Tề Hoàn Công tập hợp quân bảy nước Tống, Lỗ, Trần, Vệ, Trịnh, Tào, Hứa, cùng tiến công nước sỏ.

Sở Uy Vương được tin, liền tập hợp nhân mã chuẩn bị chống cự. Nhà vua cử sứ giả gặp Tề Hoàn Công nói; “Đại vương của chúng tôi bảo tôi đến hỏi ngài: nước Tề ở phương bắc, nước sỏ ỏ phương nam, hai nước không hề lai vãng, không có quan hệ gì với nhau, tại sao các ngài lại đem binh mã đến đây?”

Quản Trọng trách lại; “Hai nước chúng ta tuy xa cách nhau, nhưng đều do thiên tử nhà Chu phong đất. Khi Tề Tháị Công được phong, có lệnh: Ai không phục tùng thiên tử, nước Tề có quyền chinh phạt. Xưa nay, nước Sở hàng năm đều tiến cống cỏ bao mao (một thứ cỏ dùng để ủ men rượu) tại sao nay không tiến cống nữa?”

Sứ giả đáp: “Đó là lỗi của chúng tôi. Sau này sẽ xin tiến cống”.

Untitled

Sứ giả ra về, liên quân các nước lại tiến đến Triệu Lăng (nay là huyện Yên Thành, Hà Nam).

Sở Thành Vương lại phái Thuật Hoàn đến đón, Để tỏ rõ quân uy, Tề Hoàn Công bảo Khuất Hoàn ngồi lên xe để xem binh mã của Trung Nguyên. Khuất Hoàn nhìn thấy, quả nhiên là binh hùng tướng mạnh, quân đội nghiêm chỉnh,Tề Hoàn Công đắc ý bảo Khuất Hoàn: ” Ngươi  xem, binh mã hùng mạnh thế này, ai có thể chống lại được?”

Khuất Hoàn cười nhạt, nói: “Quân hầu nói việc đạo nghĩa, hiệp trợ thiên tử, giúp đỡ kẻ yếu, thì người khác mới phục. Nếu chỉ dựa vào vũ lực thì tuy nước tôi không mạnh, nhưng dựa vào Phương Thành (một thành dài của nước Sở, từ phía bắc Phương Thành đến đông bắc Mật Dương Hà Nam) làm thành lũy, sông Hán Thủy làm hào ngăn, thì tuy ngài có nhiều người ngựa cũng chưa chắc đã chinh phục được”.

Tề Hoàn Công nghe lời lẽ cứng cỏi của Khuất Hoàn, tính toán thấy khó lòng đánh bại được nước sở, vả lại nước Sở đã nhận lỗi chịu tiến cống cỏ bao mao, thì chẳng còn lý do gì để hạch sách. Vì vậy, tám nước chư hầu Trung Nguyên cùng với nước Sở, lập minh ước ở Triệu Láng rồi đem quân về nước.

Sau đó, nội bộ triều Chu xảy ra tranh chấp, Tể Hoàn Công giúp thái tử Cơ Trinh củng cố được địa vị. Thái tử lên ngôi, tức là Chu Tương Vương. Để tỏ lòng biết ơn Tể Hoàn Công, Chu Tương Vương phái sứ giả đem biếu thịt tế cho Tề Hoàn Công, coi như một hậu lễ.

Nhân dịp đó. Tề Hoàn Công lại họp chư hầu ở Quỳ Khâu (nay ở phía đông Lam Khảo, Hà Nam) thuộc nước Tống để chiêu đãi sứ giả của thiên tử. Đồng thời định một minh ước, nội dung chủ yếu là: xây đắp công trình thuỷ lợi, để phòng thuỷ tai, không cho phép tháo nước sang nước láng giềng, khi nước láng giềng có nạn đói, thì không được ngăn chặn việc mua lương thực, các nước trong minh ước, phải đối đãi hữu hảo với nhau.

Đó là lần họp chư hầu cuối cùng của Tề Hoàn Công. Có nhiều cuộc hội họp lớn như vậy, lịch sử gọi là “chín lần họp chư hầu”.

Lịch sử Trung Quốc năm 645 trước Công nguyên, Quản Trọng ốm chết. Hai năm sau, Tề Hoàn Công cũng chết, năm người con tranh đoạt ngôi vua, nước Tề phát sinh nội loạn. Công tử Chiêu chạy sang nước Tống. Từ đây, địa vị bá chủ của nước Tề kết thúc.

Leave a Reply

Hãy là người đầu tiên bình luận!

avatar
  Subscribe  
Notify of