Dời Đô Đi Hứa Thành

lịch sử Trung Quốc ghi chép lại sau loạn Đổng Trác, vương triều Đông Hán chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, không còn điều khiển được các châu quận. Bọn quan liêu, cường hào các địa phương tranh nhau chiếm địa bàn, hình thành cục diện cát cứ khắp nơi. Những kẻ có thế lực lớn là Viên Thiệu ở Ký Châu, Viên Thuật ở Nam Dương, Lưu Biểu ở Kinh Châu (nay gồm hai tỉnh Hồ Nam, Hồ Bắc và một phần Hà Nam, Quí châu, Quảng Đông, Quảng Tây). Đào Khiêm và Lã Bố ở Từ Châu (nay ở vùng phía bắc Trường Giang, Giang Tô và phía nam Sơn Đông). Họ thường đem quân đánh nhau khiến đất nước loạn lạc, hàng triệu dân chúng bị chém giết, nhiều vùng không còn một bóng người.

Thế lực của Tào Tháo vốn rất nhỏ, sau đó ông đánh bại lực lượng tàn dư của quân Khăn Vàng ở Duyên Châu (nay ở Tây nam tỉnh – Sơn Đông và phía Đông tỉnh Hà Nam), tiến vào Duyên Châu xây dựng căn cứ. Ông còn lựa chọn trong số hàng binh quân Khăn Vàng một số lực lượng tinh nhuệ, mở rộng lực lượng vũ trang của mình. Sau đó ông còn đánh bại Đào Khiêm và Lã Bố, trở thành một lực lượng cát cứ lớn mạnh.

Năm 195, Lý Thôi và Quách Dĩ xung đột nhau ở Trường An, ngoại thích Đổng Thừa và một số đại thần mang Hán Hiến Để trốn khỏi Trường An ( về Lạc Dương. Cung điện ở Lạc Dương đã bị Đổng Trác đốt hết, khắp nơi là tường xiêu ngói vỡ, gai góc mọc đầy. Hán Hiến Đế không có cung điện, phải ở trong một ngôi nhà cũ nát. Các bá quan văn võ không có nơi ở, phải dựng lều nối các góc tường cũ để che mưa che nắng. Khó khăn lớn nhất là không có nguồn lương thực. Hán Hiến Đế cử người đi khắp nơi, kêu gọi địa phương cung cấp lương thực cho triều đình. Nhưng họ còn mải tranh đoạt lẫn nhau, chẳng đoái hoài gì tói hoàng đế, không ai mang lương thực tới.

Các đại thần không có cách gì, từ quan thượng thư trở xuống đều phải tìm kiếm cây cỏ ăn cho đỡ đói. Các vị xưa nay quen ăn cao lương mỹ vị làm sao chịu được khổ, mới qua mấy ngày, nhiều vị đã đói gục chết nơi xó tường trong các căn lều rách nát.

Lúc đó, Tào Tháo đang đóng quân ở Hứa Thành, (nay là Hứa Xương, Hà Nam) biết tin đó, liền họp các mưu sĩ lại bàn xem có nên đón Hán Hiếu về đó không.

Mưu sĩ Tuân Húc nói: “Trước kia, Tấu Văn Công phái quân đưa Chu Tương Vương về Lạc Ấp mà giành được ngôi bá chủ, Hán Cao Tổ phát tang cho Nghĩa đế mà được lòng người trong thiên hạ. Những thí dụ đó có nhiều trong lịch sử. Hiện nay, hoàng thượng ở Lạc Dương, khổ không kể xiết Nếu tướng quân đón được hoàng thượng về đây thì rất hợp lòng mong muốn của nhiều người, nếu không đi đón ngay, để kẻ khác đón mất, thì chúng ta mất cơ hội tốt”.

Untitled

Tào Tháo nghe Tuân Húc nói rất hợp ý mình, liền cử ngay Tào Hồng đem một đội quân đi đón Hán Hiến Đế về Hứa Thành.

Một số đại thần sỢ Tào Tháo, liền cử quân ngán chặn Tào Hồng. Sau đó, Tào Tháo thân tói Lạc Dương, nói rõ hiện nay Lạc Dưdng đã bị tàn phá, lại thiếu lương thực. Hứa Thành có lường thực, nhưng vận chuyển không tiện lợi, xin mời hoàng đế và các đại thần tạm đến đó, để tránh tình trạng đói rét ở đây.

Hán Hiến Đế và các đại thần thấy nói Hứa Thành có nhiều lương thực, đều muốn dời đô đến đó ngay.

Năm 196, Tào Tháo đón Hán Hiến Đế tói Hứa Thành. Từ đó, Hứa Thành trỏ thành dô thành tạm thòi của Đông Hán, nên cũng gọi là Hứa đồ.

Tào Tháo xây dựng cung điện cho Hán Hiến .Đế ỏ Hứa đô, để Hán Hiến Đế chính thức thiết triều. Tào Tháo tự xưng ìà đại tướng quân, bắt đầu dùng danh nghĩa Hán Hiến Để ra lệnh cho các châu quận.

Trưốc hết, Tào Tháo dùng danh nghĩa Hán Hiến Đế hạ chiếu thư quỏ trách Viên Thiệu, là có đất rộng, quân nhiều mà chỉ lo mỏ rộng thế lực đánh chiếm các châu quận khác, không đến giúp đ3 triều đình.

Viên Thiệu có thế lực lán nhưng dù sao cũng là thần tử của Hán Hiến Đế, nên nhận được chiếu thư quở trách, không có cách nào khác là dâng tấu chương lên biện hộ.

Tào Tháo lại dùng danh nghĩa Hán Hiến Đế, phong Viên Thiệu làm thái uý. Việc đó, làm Viên Thiệu nổi giận, Ông ta cho rằng Tào Tháo làm đại tướng quân, mình là thái uý tức là thấp hơn Tào Thảo thì mất thể diện, liền nổi giận đùng đùng nói: ” Tào Tháo nếu không nhờ có ta thì sao có ngày nay. Nay hắn ta lại dùng danh nghĩa hoàng thượng để ra lệnh cho ta sao?”. Liền dâng só tấu, từ chối không nhận chức thái uý.

Tào Tháo cảm thấy địa vị của mình chưa vững chắc, chưa tiện gây sự với Viên Thiệu, liền nhường chức đại tướng quân cho Viên Thiệu, tự mình đổi xưng là xa kỵ tướng quân.

Tình hình Hứa đô dần dần ổn định, nhưng lâu dần bộ máy quan chức đông đảo và số đông quân lính không đủ lương thực, bắt đầu có khó khăn. Qua mười năm hỗn loạn khắp nơi hoang tàn, nhân dân đói khát, nếu vấn để lương thực ở Hứa đô khôiig giải quyết được thì lực lượng Tào Tháo khó lòng đứng vững.

Có một viên quan là Tảo Kỹ hiến kế cho Tào Tháo: Chiêu tập dân lưu tán đến vùng xung quanh Hứa đô để khai khẩn đất hoang, lập đồn điền. Nhà nước cho họ thuê nông cụ và sức kéo, thu hoạch được bao nhiêu nộp cho triều đình một nửa, còn được giữ lại một nửa.

Tào Tháo làm theo ý đó, ra lệnh thực hiện chế độ đồn điền. Đất hoang hoá xung quanh Hứa đô nhanh chóng được khai khẩn và canh tác.

Một năm sau, vùng đất hoang được mùa lớn. Chỉ riêng số lương thực nộp lên của vùng ngoại vi Hứa Đồ đã đạt tới một triệu hộc. Tào Tháo lại mỏ rộng chế độ đồn điền ỏ các châu quận dưới quyển kiểm soát của mình, và đặt ra chức điền quan. Sau đó, những nơi thực hiện chế độ đồn điền, lương thực đều đầy ắp các kho tàng.

Tào Tháo một mặt dùng danh nghĩa của hoàng đế để ra lệnh cho thiên hạ, một mặt vận dụng thành công chế độ đồn điền, giải quyết được vấn đề quân lương. Ngoài ra còn thu nạp được nhiều nhân tài như Tuân Du, Quách Gia, Mãn Sủng, Thực lực ngày càng hùng mạnh tạo điều kiện tiến lên thực hiện mọi tham vọng và hoài bão về chính trị.

 

Leave a Reply

Hãy là người đầu tiên bình luận!

Notify of
avatar