Sở Hán tranh hùng

Hán Vương Lưu Bang bái Hàn Tín làm đại tướng, Tiêu Hà làm thừa tướng, chỉnh đốn hậu phương, huấn luyện binh mã. Tháng 8 năm 206 trước Công nguyên, Hán Vương và Hàn Tín mang quân đánh Quan Trung. Trăm họ ở Quan Trung vốn có cảm tình với Hán Vương từ ngày ban hành “ước pháp tam chương” nên khi quân Hán tới đại đa số không muốn chống lại. Chưa đầy ba tháng, Hán Vương đã tiêu diệt được lực lượng của mấy hàng tương là bọn Chương Hàm, hòan toàn chiếm lĩnh vùng Quan Trung.

Tình hình đó khiến Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ rất tức giận. Hạng Vũ toan đưa quân lên phía Tây đánh Lưu Bang, nhưng ở phía Đông lại xảy ra sự biến: Điền Vinh ở nước Tề nổi lên đánh đuổi Tề vương do Hạng Vũ phong, tự lập làm vương, tình hình có phần nghiêm trọng hơn phía Tây. Hạng Vũ đành đem quân đánh Tề trước.

Hán Vương Lưu Bang lợi dụng tình hình Hạng Vũ đánh Tề chưa ngã ngũ, liền đưa quân qua phía Đông, đánh chiến. Bành Thành, đô thành của Tây Sở Bá Vương. Hạng Vũ lại vội rời bở nước Tề, quay binh lại giao chiến với quân Hán một trận lớn ở Tuy Thuỷ.

Quân Hán đại bại, một số lớn chết đuối dưới sông Tuy Thuỷ, một số khá lớn bị bắt. Cha của Hán Vương Lã Thái Công và vợ là Lã Hậu cũng bị Hạng Vũ bắt sống.

Hán Vương lui về dải Huỳnh Dương, Thành Cao (nay đều thuộc huyện Huỳnh Dương, Hà Nam), thu thập số quân tản mát. Lúc đó, Tiêu Hà điều một số quân từ Quan Trung tới, Hàn Tín cũng dẫn quân tới hợp với Hán Vương, quân Hán mới phấn chấn lên được.

Hán Vương dùng biện pháp đánh để giữ, một mặt giữ vùng Huỳnh Dương, dùng một binh lực nhở kiềm chế quân Hạng Vũ; một mặt phái Hàn Tín mang quân lên Bắc, thu phục các nước Ngụy, Yên, Triệu.

Mưu sĩ của Hạng Vũ là Phạm Tăng khuyên. Hạng Vũ nhanh chóng đánh chiếm Huỳnh Dương. Hán Vương hết sức lo lắng. Mưu sĩ Trần Bình vốn là người từ phía Hạng Vũ chạy sang, hiến kế cho Bái Công tìm cách ly gián Hạng Vũ với Phạm Tăng,

Hạng Vũ vốn tính đa nghi, bị trúng kế phản gián, đem lòng nghi Phạm Tăng. Phạm Tăng vô cùng uất ức, nói với Hạng Vũ: “Đại thế trong thiên hạ đã định rồi, đại vương nên định liệu cho khéo. Thần đã già yếu, xin cho về quê nghỉ ngơi”.

Phạm Tăng rời Huỳnh Dương, trên đường vừa buồn vừa giận, sinh bệnh. Chưa về tới Bành Thành thì phát một nhọt độc sau lưng rồi chết.

Untitled

Phạm Tăng chết, trong quân Sở không có người bày mưu

lập kế cho Hạng Vương, vì vậy, sức ép với Bành Thành giảm đi. Hán vương dùng thiểu số binh lực kiềm chế quân Hạng Vũ ở Huỳnh Dương, Thành Cao, để Hàn Tín tiếp tục đánh phía Bắc và phía Đông, lại sai Bành Việt đem quân cắt đứt đưòng tiếp lương sau lưng quân Sở, làm cho quân Hạng Vũ phải tói lui tác chiến không ngừng.

Hai bên Hán sở cứ như thế cầm cự nhau hổn hai năm.

Năm 203 trước Công nguyên, Hạng Vũ thân đi đánh Bành Việt, để tướng dưới quyền là Tào Cữu ở lại giữ Thành Cao, và dặn dò kỹ lưỡng là tuyệt đối không được đưa quân ra đánh nhau với quân Hán.

Hán vương thấy Hạng Vũ đã đi khỏi, liền phái quân khiêu chiến. Tào Cữu nhất định không chịu ra đánh. Hán Vương liền sai quân suốt ngày đứng cách sông Tuy Thuỷ réo gọi chửi rủa.

Suốt mấy ngày liền, Tào Cữu chịu không nổi, liền quyết định đưa quân qua sông quyết chiến.

Quân Sở lính nhiều thuyền ít, phải chia ra từng tốp vượt sông. Quân Hán nhân cơ hội quân Sở vượt được nửa chừng, liền đánh bại tiền quân Sở, hậu quân rối loạn, dẫm đạp lên nhau. Tào Cữu thấy không còn mặt mũi nào gặp lại Hạng Vũ, liền tự sát bên bờ sông Tuy Thuỷ.

Hạng Vũ đang đánh thắng ở phía đông, nghe tin Thành Cao thất thủ, liền vội quay về phía Tây đối phó với Hán Vương. Hai bên Hán Sở lại cầm cự nhau ở Quảng Vũ (nay ở đông bắc huyện Huỳnh Dương, Hà Nam).

Thời gian kéo dài, lương thực của quân sở tiếp tế không kịp. Hạng Vũ không có cách gì, liền trói cha của Hán Vương lại, để trên bàn mổ lợn, cử người lớn tiếng thét: “Lưu Bang không mau chóng đầu hàng thì ta sẽ giết chết cha ngươi”.

Hán Vương biết là Hạng Vũ dọa dẫm, cũng lớn tiếng đáp lại: “Ta với ngươi đã từng kết nghĩa anh em. Cha ta cũng là  cha ngươi. Nếu ngươi định giết cha lấy thịt nấu canh thì cho ta xin một bát nếm thở.”

Hạng Vũ nghiến răng giận dữ, muốn đem Thái Công ra giết thật, nhưng được Hạng Bá khuyên ngăn.

Hạng Vũ cử sứ giả đến nói với Hán Vương: “Thiên hạ hiện nay loạn lạc là do hai người chúng ta cứ chống chọi mãi với nhau. Nay ta thách ngươi ra cùng ta quyết so tài cao thấp một trận cho xong”.

Hán Vương cử sứ giả trả lời: “Ta chỉ đấu trí, chứ không đấu lực với ngươi”.

Hạng Vũ gọi Hán Vương ra đối thoại trước trận. Hán Vương liền vạch ra, 10 tội của Hạng Vũ, nào là bất nghĩa, đã giết hại Nghĩa đế; nào là tàn bạo, tàn sát nhân dân trăm họ. Hạng Vũ nổi nóng, cầm kích chỉ sang, lập tức từ phía sau, tên bắn tua tủa sang trận Hán. Hán Vương vội lui ngựa, nhưng đã trúng một mũi tên vào ngực bị thương nặng.

Hán Vương nhanh trí, nhịn đau, khom mình sờ xuống chân rồi chửi: “Quân chó đểu. Nó bắn trúng ngón chân ta rồi!” Làm như vậy để quân sĩ tưởng rằng vết thương không đáng kể và lòng quằn khởi hoang mang.

Tướng sĩ xung quanh vội vực Hán Vương về trại. Để làm yên lòng quân, Trương Lương khuyên Hán Vương cố gắng đi thăm quân sĩ một lượt để mọi người an tâm vì thấy Hán Vương vô sự.

Hạng Vũ nghe tin Hán Vương không chết thì rất thất vọng. Ngay sau đó, Hàn Tín lại đánh bại quân Tề ở đất Sở, đường tải lương của quân Sở lại bị Bành Việt cắt đứt, làm cho lương thực thiếu thốn.

Hán Vương lợi dụng lúc Hạng Vũ đang gặp khó khăn, liền cử người sang giảng hòa, yêu cầu quân Sở tha Thải Công và Lã hậu ra, đồng thời đề nghị hai bên lấy Hồng Câu (ở Đông nam Huỳnh Dương) làm ranh giới, phía đông thuộc  về Sở, phía Tây thuộc về Hán.

Hạng Vũ thấy đề nghị đó tương đối hợp lý, liền .chấp thuận, thả Thái Công và Lã hậu ra, rồi đem quân về Bành Thành.

Kỳ thực, việc giảng hòa của Hán Vương chỉ là kế hoãn binh. Sau đó, Hán Vương theo kế của Trương Lương, Trần Bình, tổ chức ba đạo quân của Hàn Tín, Bành Việt Anh Bố, do Hàn Tín thống lĩnh, truy kích Hạng Vũ. Trận, quyết chiến cuối cùng giữa hai bên Hán, Sở bắt đầu.

Leave a Reply

Hãy là người đầu tiên bình luận!

Notify of
avatar