Đại Phong Ca

Lịch sử Trung Quốc ghi chép lại  sau trận quyết chiến Cai hạ, Hán Vương Lưu Bang giành được thắng lợi cuối cùng, xây dựng nên vương triều Hán còn lớn mạnh hơn vương triều Tần. Năm 202 trước Công nguyên, Hán Vương Lưu Bang chính thức lên ngôi hoàng đế, tức là Hán Cao Tổ (niên biểu triều Hán ghi năm đầu là năm 206 trước Công nguyên, khi Lưu Bang xưng là Hán Vương),

Hán Cao Tổ đóng đô ở Lạc Dương, sau lại dời về Trường An (nay là Tây An, Thiểm Tây). Từ đó suốt 210 năm, đô thành của nhà Hán đều ở Trường An. Lịch sử gọi thời kỳ này là Tây Hán hay Tiền Hán.

Sau khi lên ngôi, Hán Cao Tổ mở một yến tiệc mừng công ở Nam Cung, Lạc Dương, và nói với các đại thần: “Hôm nay chúng ta cùng nhau vui vẻ, mọi người nói năng không phải kiêng kị gì, các ngươi nói xem, tại sao  ta lại được thiên hạ? Hạng Vũ tại sao thất bại?”

Đại thần Vương Lăng nói: “Hoàng thượng phái tướng sĩ đánh chiếm được thành trì, đều có phong thưởng, nên mọi người tình nguyện phục vụ; còn Hạng Vũ thì nghi ngờ đố kỵ những người có tài năng và công lao, đánh thắng trận cũng không ghi công cho người ta, vì vậy mà mất thiên hạ”.

Hán Cao Tổ cười nói: “Các người mới biết một, mà không biết hai. Nên nhớ rằng thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào việc dùng người. Ngồi trong màn trướng định ra kế sách để giành thắng lợi ngoài ngàn dặm, thì ta không bằng Trương Lương; cai trị đất nước, vỗ về trăm họ, cung cấp lương thực cho tiền phương thì ta không bằng Tiêu Hà; thống lĩnh trăm vạn đại quân, đã đánh là thắng, công phá thành trì là hạ được, thì ta không bằng Hàn Tín. Ba người đó đều là hào kiệt thời nạy. Ta biết trọng dụng họ, đó là nguyên nhân giúp ta giành thắng lợi. Còn Hạng Vũ có một Phạm Tăng mà không biết dùng, nên mới bị ta tiêu diệt”.

Mọi người đều khâm phục ý kiến của Hán Cao Tổ. Từ đó về sau, người ta gọi Trương Lương, Tiêu Hà, Hàn Tín là “Hán sơ tam kiệt” (ba người hào kiệt đầu đời Hán)

Trong chiến tranh Sở Hán, có một số đại tướng lập  công lớn, Hán Cao Tổ không thể không phong họ làm vương. Những vương chư hầu đó tuy không phải là quý tộc cũ của sáu nước, nhưng đều muốn cát cứ một khoảng đất, không nghe theo sự chỉ huy của triều Hán.: Trong số đó, Sở vương Hàn Tín, Lương vương Bành Việt, Hoài Nam Vương Anh Bố có công lao lớn nhất, binh lực mạnh nhất. Hán Cao Tổ rất không yên tâm về 1 họ.

Một tướng cũ của Hạng Vũ là Chung Ly Muội đang bị Hán Cao Tổ lùng bắt, nhưng lại được Hàn Tín thu dụng.

Untitled

Năm thứ hai, có người cáo giác với Hán Cao Tổ là Hàn Tín mưu phản. Hán Cao Tổ hỏi các đại thần xem nên làm thế nào. Rất nhiều người chủ trương nên đem quân đi đánh. Chỉ có Trần Bình phản đối. Trần Bình nói: “Quân đội của Hàn Tín tinh nhuệ, hơn chúng ta. Tướng tá dưới quyền Hàn Tín cũng mạnh hơn chúng ta. Dùng vũ lực đối phó với Hàn Tín khó lòng thắng được”.

Sau đó, Hán Cao Tổ dùng kế của Trần Bình, giả vờ đi tuần du đến đầm Vân Mộng, lệnh cho các chư hầu đến họp. Hàn Tín nhận được lệnh, không thể không đến. Đến đất Trần, Hán Cao Tổ sai võ sĩ trói Hàn Tín lại, xử tội.

Có người khuyên Hán Cao Tổ nghĩ tới công lao cũ của Hàn Tín, nên xử lý khoan hồng. Hán Cao Tổ bèn miên tội, nhưng thu lại tước sỏ vương, giáng phong là Hoài Âm hầu.

Sau khi bị giáng chức, Hàn Tín buồn rầu, thường mượn cớ có bệnh, không vào triều kiến.

Mấy năm sau, tướng Trần Hy làm phản, tự xưng là  Đại vương (vương ở đất Đại) trong một thời gian ngắn chiếm được hơn hai mươi thành.

Hán Cao Tổ sai Hoài Âm hầu Hàn Tín và Lương vương Bành Việt cùng đem quân đánh Trần Hy. Nhưng cả hai người đều thác cớ có bệnh, không chịu xuất binh Hán Cao Tổ đành tự đem quân đi đánh Trần Hy.

Sau khi Hán Cao Tổ đem quân đi khỏi Trường An, có người cáo giác với Lã hậu là Hàn Tín đồng mưu với Trần Hy, toan phối hợp với nhau để cùng khởi loạn. Lã hậu bàn bạc kế sách với thừa tướng Tiêu Hà, cố  ý truyền ra tin tức, nói Cao Tổ đã bắt được Trần Hy, triệu các đại thần về cùng chúc mừng. Hàn Tín về tới cung, bị các võ sĩ mai phục sẵn bắt giết đi.

Không đầy ba tháng sau khi Hàn Tín bị giết, Hán Cao Tổ diệt được Trần Hy, về đến Lạc Dương, lại nhận được cáo giác của thủ hạ Bành Việt nói Bành Việt mưu phản. Hán Cao Tổ được tin sai người bắt Bành Việt, giam vào ngục. Sau vì không tra xét thấy chứng cớ mưu phản của Bành Việt, liền giáng ông ta xuống làm dân thường, đày vào đất Thục.

Trên đường đi vào Thục, Bành Việt gặp Lã hậu, liền khóc lóc trình bày là mình vô tội, xin Lã hậu nói giúp với Hán Cao Tổ, cho mình về quê hương. Lã hậu nhận lời, đưa Bành Việt về Lạc Dương.

Lã hậu về Lạc Dương, nói với Hán Cao Tổ: “Bành Việt là một tráng sĩ, Đưa hắn ta vào Thục thì khác gì thả hổ về rừng, mua lấy phiền phức sau này”.

Hán Cao Tổ nghe lời Lã hậu, liền giết Bành Việt.

Hoài Nam vương Anh Bố nghe tin Hàn Tín, Bành Việt đều bị giết cả, liền quyết tâm nổi loạn. Ông ta nói với bộ hạ: “Hoàng thượng đã già rồi, không thể tự mình đem quân đến đây. Trong số đại tướng, chỉ có Hàn Tín, Bành Việt là tài giỏi nhất, đều đã chết rồi. Các tướng khác không phải là đối thủ của ta, không có gì sợ cả”.

Anh Bố xuất binh, quả nhiên đánh thắng liền mấy trận, chiếm được toàn bộ đất Kinh sở, Hán Cao Tổ đành phải mang quân đối địch.

Ông ta ra trước trận, mắng Anh Bố: “Ta đã phong ngươi làm vương, cớ sao ngươi còn làm phản?”

Anh Bố nói thẳng: “Ta muốn làm hoàng đế”.

Hán Cao Tổ chỉ huy đại quân tiến công mãnh liệt. Quân Anh Bố bắn tên sang, Hán Cao Tổ bị một phát tên trúng ngực. May mà vết thương không nặng lắm, ông nhịn đau, tiếp tục chỉ huy tiến công. Anh Bố đại bại tháo chạy, giữa đường bị giết chết.

Hán Cao Tổ bình định được Anh Bố tiện đường về thăm quê hương ở huyện Bái, mời các phụ lão và những người quen biết cũ đến dự một bữa tiệc, cho mọi người uống rượu vui chơi thoải mái mấy ngày.

Trong lúc vui vẻ, Hán Cao Tổ hồi tưởng lại quá trình gian khổ trong cuộc chiến với Hạng Vũ, lại nghĩ tới việc sau này cai trị đất nước thế nào, thật không dễ dàng. Ngoài việc các chư hầu không chịu an phận, lại thêm những mối lo ngoài biên cảnh, làm thế nào tìm được đủ dũng sĩ giúp mình bảo vệ ngôi hoàng đế. Nghĩ đến đó, tâm tình xúc động, liền cất tiếng hát:

“Gió lớn thổi, mây cuộn trôi,

Oai lừng khắp nước về nơi quê nhà.

Mong nhiều dũng sĩ giúp ta

Giữ cho yên ổn sơn hà bốn phương. ”

(Nguyên văn:

“Đại phong khởi hề, vân phi dương,

Uy gia hải nội hề, qui cố hương

An đắc mãnh sĩ hề, thủ tứ phương.”)


 

Leave a Reply

1 Bình luận on "Đại Phong Ca"

avatar
  Subscribe  
mới nhất cũ nhất vote
Notify of
Nguyen
Khách

Bài thơ cuối bài (Đại Phong ca) bản dịch của ai vậy ạ?