Bị Vây Ở Bạch Đăng

Từ sau khi Tần Thuỷ Hoàng đánh bại Hung Nô biên cương phía bắc yên ổn được mười mấy năm. Tối khi Tần Thuỷ Hoàng bị diệt, miền Trung Nguyên có chiến tranh Sở Hán, Hung Nô nhân cơ hội, từng bước lấn xuống phía Nam.

Thời Hán Cao Tổ, thiền vu (tên gọi chức thủ lĩnh Hung Nô) Mạo Đồn của Hung Nô mang bơn mưdi vạn quân bao vây Hàn Vương Tín (quí tộc nưóc Hàn cũ, tên là Tín, được phong vương, không phải là Hàn Tín) ở đất phong là Mã Ãp. Hàn Vương Tín không chống nổi, xin hoà với Mạo Đồn. Hán Cao Tổ được tin, phái sứ giả đến quỏ trách Hàn Vương Tín. Hàn Vương Tín sợ bị Hán Cao Tổ trị tội, liền đầu hàng Mạo Đồn.

Mạo Đồn chiếm được Mả Ấp, tiếp tục tiến xuống phía nam, bao vây Tấn Dương. Hán Cao Tổ thân đem quân tới Tấn Dương, đối địch vối Mạo Đồn.

Mùa đông năm 200 trước Công nguyên, tuyết xuống nhiều, trời rất lạnh. Quân lính Trung Nguyên chưa từng gập phải thòi tiết lạnh như vậy, nhiều ngưòi bị chết rét, có người rụng cả ngón tay vì cóng. Nhưng quân Hán giao chiến mấy trận, quân Hung Nô đều thua. Sau mấy trận thua liên tiếp, nghe nói Mạo Đồn trốn đến Đại Cốc (nay ở tây bắc huyện Đại, Sơn Tây).

Hán Cao Tổ vào Tấn Dương, cử người đi trinh sát, đều về báo cáo là quân của Mạo Đồn đều là tàn binh già yếu, ngựa cưỡi rất gầy còm. Nếu thừa thế tiến đánh thì nhất định thắng lợi.

Hán Cao Tổ sợ những tin tức đó chưa đủ tin cậy nên phái Lưu Kính đến trại Hung Nô dò xét.

Lưu Kính về báo cáo: “Chúng tôi thấy người Iigựí của Hung Nô đúng là đểu già yếu. Nhưng tôi cho rằnÉ Mạo Đồn nhất định đã cho quân tinh nhuệ mai phục Xin bệ hạ chớ nên mắc lừa chúng”.

Hán Cao Tổ giận dữ mắng: “Ngươi dám nói năng xằng bậy, định ngăn cản ta tiến quân sao?” Liền sai giam Lưu Kính lại.

Hán Cao Tổ dẫn một đội quân vừa tới Bình Thành (nay ở đông bắc thành phố Đại Đồng, Sơn Tây); bon: thấy bốn phía đều có quân Hung Nô xông tới, người ngựa đều khỏe mạnh, chẳng thấy số quân già yếu đây Hán Cao Tổ dẫn quân mở một đường máu, lui tới núi Bạch Đằng ở Đông nam Bình Thành.

Thiền Vu Mạo Đồn điều bốn mươi vạn tinh binh vây chặt Hán Cao Tổ ở Bạch Đăng Sơn, quân Hán xung quanh không thể nào tới gần được. Hán Cao Tổ và số người ngựa đi theo bị vây khốn trên núi suốt bảy ngày đêm, không có cách gì thoát ra được.

Mưu sĩ Trần Bình cùng đi theo Hán Cao Tổ liền phi người mang vàng bạc, châu báu đến gặp yên chi (tí vương hậu) của Mạo Đồn, đề nghị bà ta nói giúp với thiền vu.

Untitled

Thấy nhiều vàng bạc châu báu như vậy, yên chi của Mạo Đồn rất  phấn khởi, liền nói với chồng: “Chúng ta chiếm đất đai của người Hán nhưng cũng không thể ở lâu được. Vả lại, thế nào rồi hoàng đế Hán cũng có đại quân tới cứu, chi bằng ta rút quân sớm thì hơn”.

Mạo Đồn nghe theo, sớm hôm sau, hạ lệnh cho quân Hung Nô mở ra một lối cho quân Hán rút. Nhân lúc sương mù, Hán Cao Tổ dẫn quân lặng lẽ rời khỏi núi Bạch Đăng. Trần Bình còn hạ lệnh cho quân lính sẵn sàng giương cung hướng ra hai bên, bảo vệ cho Hán Cao Tổ xuống núi.

Hán Cao Tổ nơm nóp lo sợ, vừa ra thoát vòng vây, liền ra roi chạy thẳng về Quảng Vũ. Sau khi định thần, ông ra lệnh tha Lưu Kính  ra, nói; “Ta không nghe theo lời ngươi nên bị Hung Nô vây ở Bạch Đăng Sơn, suýt nữa thì không còn gặp lại ngươi nữa”.

Sau khi thoát khỏi miệng cọp, Hán Cao Tổ biết không đủ lực lượng để đánh Hung Nô, liền trở về Trường An. Sau đó, Hung Nô liên tục xâm phạm phía Bắc khiến Hán Cao Tổ ngày đêm lo lắng. Ong hỏi Lưu Kính nên làm thế nào. Lưu Kính nói: “Tốt nhất là nên áp dụng chính sách hoà thân, tức hai bên giảng hoà, đem con gái gả cho thiền vu, kết làm thân thích, cùng sống hoà bình với nhau.

Hán Cao Tổ nghe theo, phái Lưu Kính sang Hưng Nô giảng hoà. Mạo Đồn đồng ý. Hán Cao Tổ chọn một cô gái do cung nữ sinh ra, xưng là đại công chúa, mang gả cho Mạo Đồn. Mạo Đồn lập nàng làm yên chi.

Từ đó, triều Hán áp dụng chính sách hoà thân, tạm thời hoà hoãn quan hệ với Hung Nô.

 

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of