Vương Mãng Phục Cổ Cải Chế

Lịch sử Trung Quốc ghi chép lại Hán Thành Đế là một hoàng đế hoang dâm. Sau khi lên ngôi, đại quyền trong triều đình dần dần rơi vào tay ngoại thích (thân, thích của hoàng thái hậu hoặc hoàng hậu). Hoàng thái hậu Vương Chính Quân, mẹ của Thành Đế, có tám anh em, trừ một người chết sớm, bảy người còn lại đều được phong hầu, trong đó Vương Phượng được phong làm đại tư mã, đại tướng quân.

Vương Phương nắm được đại quyền, mấy anh em con cháu của ông ta đều kiêu ngạo xa xỉ, chỉ có một người cháu tên là Vương Mãng, cha mẹ mất sớm, không có thói quen đó. Ông ta làm việc thận trọng như mọi người có học khác, sinh hoạt cũng tương đối tiết kiệm. Ai cũng ca ngợi Vương Mãng là người tốt nhất trong số vương gia tử đệ.

Sau khi Vương Phượng chết, hai người anh em của ông ta lần lượt làm tư mã. Sau đó, đến Vương Mãng làm đại tư mã. Ông ta rất chú ý chiêu mộ nhân tài, một số trí thức mến mộ tên tuổi của ông tìm đến, đều được ông thu nhận.

Sau khi Hán Thành Đế chết, trong không đầy mười năm, liên tiếp thay đổi hai hoàng đế khác, là Ai Đế và Bình Đế. Khi Hán Bình Đế lên ngôi, mới có chín tuổi, mọi việc lớn của triều đình đều do đại tư mã Vương Măng quyết định. Một số kẻ nịnh nọt đều với Vương Mãng là đại công thần có công giữ yên triều Hán, xin Thái hoàng thái hậu phong Vương Máng làm An Hán Công. Nhưng Vương Mãng nhất định không chịu nhận tước phong và đất phong. Sau đó, do các đại thần khuyên mãi, Vương Mãng mới chịu nhận tước phong, nhưng trả lại đất phong.

Công nguyên năm thứ hai, Trung Nguyên có hạn hán và sâu bọ. Do trong nhiều năm quí tộc và quan lại không ngừng xâm chiếm đất đai, bóc lột nông dân nặng nề, nên khi có thiên tai, dân chúng không sao sống nổi, xã hội rung động.

Để làm dịu bớt nỗi căm giận của dân chúng đối với triều đình và quan lại, Vương Mãng kiến nghị nhà nước tiết kiệm lương thực và vải vóc, tự mình cũng bỏ ra một trăm vạn đồng tiền và ba mươi khoảnh đất để cứu tế cho dân. Do ông ta làm gương, một số quí tộc và đại thần cũng phải bỏ tiền và ruộng đất ra.

Thái hoàng thái hậu lấy hơn hai vạn khoảnh đất ở Tân Dâ (nay là Tân Dã. Hà Nam) để thưỏng cho Vương Mãng, nhưng Vương Mãng lại từ chối không nhận.

Vương Mãng còn phái tám đại thần tâm phúc chia nhau đến các địa phương quan sát từ linh và lòng dân. Họ ra sức loan truyền và ca ngợi việc Vương Mãng không nhận đất thưởng ở Tân Dã, là một hành động rất khiêm tốn, nhường nhịn. Lúc đó, những địa chủ vừa và nhỏ rất cảm giận việc xâm chiếm đất đai của bọn quí tộc. quan lai. khi nghe nói Vương Mảng không chịu nhận đất phong thi đều cho ông ta là người tốt hiếm có.

Untitled

Vương Mãng càng không chịu nhận đất phong thì càng có nhiều người xin Thái hoàng thái hậu phong đất cho ông ta Theo nói lại. tất cả gồm có tám mươi vạn người gồm các đại thần trong triều đình, các quan địa phương và các dàn thường dâng thư lên xin gia phong cho Vương Mãng. Có người còn thu thập các bài văn ca ngợi Vương Mãng, cộng lại có tất cả ba vạn chữ. Thanh danh và uy tín của Vương Mãng ngày càng lên cao.

Khi thấy người khác càng ca ngợi Vương Mãng thì Hán Bình Đế lại càng lo sợ và căm giận. Vì Vương Mãng không cho mẹ của Bình Đế ở gần hoàng đế, lại giết hết những người bên họ mẹ nên khi !ốn lên, Bình Dế không tránh khỏi có những lời oán thán sau lưng.

Một hôm, các đại thần mừng thọ Bình Đế. Vương Mãng dàng lên một cốc rượu độc, Hán Bình Đế không nghi ngờ gì liền uống cạn.

Hôm sau, trong cung truyền tin Hán Bình Đê ốm nặng và mấy hôm sau thì chết. Vương Mãng làm bộ kinh hoàng than khóc thảm thiết. Khi chết, Hán Bình Đế mới mười bốn tuổi, đương nhiên chưa con. Vương Mãng chọn một đứa trẻ hai tuổi trong hoàng thất họ Lưu làm hoàng thái tử gọi là Nhũ Tử Anh. Vương Mãng tự xưng là “giả hoàng đế” ( giả, có nghĩa: thay mặt).

Một số đại thần vàn võ muốn lập công khuyên Vưdũg Mãng lên ngôi hoàng đế. Vương Mãng cũng cảm thấy làm “giả hoàng đế’ không bằng làm hoàng đế thật. Do đó, một sô’ kẻ xu nịnh đua nhau bịa ra một sô’ hiện tượng inè tín để lừa bịp. Nào là Vương Mãng là “chân mệnh thiên tủ”; đã được ghi trong sách; nào là trong miêu Ilái! Cao Tổ có phát hiện một chiếc hộp đồng có ghi: “Hán Cao Tổ truyền ngôi cho Vương Mãng”.

Con người nổi tiếng khiêm nhượng là Vương Mãng bây giờ kliông khiêm nhượng nữa. Vương Mảng đòi Thái hoàng Thái hậu trao cho mình ngọc tỉ hoàng đế của họ Lưu. Bấy gìờ. Tliái hoàng thái hậu Vương Chính Quân mới giật nảy mình, không chịu giao ngọc tỉ. Sau, vì bị ép quá, bà phẫn nộ quăng ngọc tỉ xuống đất.

Năm thứ 8 Công nguyên, Vương Mãng chính thức lên ngôi hoàng đế, đổi quốc hiệu là Tân, vẫn đóng đô ở Trường An. Vương triều Tây Hán bắt đầu từ khi Hán Cao Tổ xưng đế tới lúc đó vừa đúng 210 năm, đã kết thúc như vậy.

Vương Mãng lên ngôi hoàng đế, lấy danh nghĩa “phục cổ cải chế” (thay đổi chế độ theo đời cổ), hạ lệnh thay đổi pháp luật: Một là, coi đất đai trong toàn quốc là “vương điền” (ruộng đất của nhà vua), không cho phép mua bán; hai là đổi nô tì thành “tư thuộc”, không cho mua bán; ba là qui định giá cả, cải cách tiền tệ.

Những cải cách đó, nghe ra có vẻ tốt. Nhưng khi tiến hành thì xảy ra nhiều chuyện xấu. Việc thay đổi chế độ ruộng đất và nô tì, ngay từ đầu đã bị bọn quí tộc và quan lại phản đối, không sao thực hiện được. Việc qui định giá cả lại rơi vào tay bọn quí tộc quan liêu, chúng lợi dụng chức quyền để đầu cơ gây rối và tham nhũng, làm cho đời sống dân chúng càng khốn khổ hơn. Tiền tệ được cải cách nhiều lần, lần sau lại đúc nhỏ hơn lần trước, nhưng lại mang giá trị lớn hơn, vô hình trung lại vơ vét mất nhiều tài sản nhân dân.

Việc phục cổ cải chế như vậy không những bị nông dân phản đối, mà nhiều địa chủ vừa và nhỏ cũng không ủng hộ. Sau ba năm. Vương Mãng lại hạ lệnh cho phép mua bán vương điền và nô tì như cũ.

Vương Măng muốn dùng chiến tranh với bên ngoài để xoa dịu mâu thuẫn trong nước. Do đó, lại gặp phải sự chống lại của Hung Nô, Tây Vực và các bộ tộc Tây nam. Vương Mãng còn trưng dụng dân phu, tâng thuê má, dung túng cho quan lại hà hiếp dân chúng; tăng nặng hình phạt. Vì vậy, phong trào khởi nghĩa nông dân đã bùng lên để phản kháng.

Leave a Reply

Hãy là người đầu tiên bình luận!

Notify of
avatar